Đầu Năm Long Phụng Sum Vầy

Thêm một ngày mây xám u buồn giăng kín lối. Ngỡ như mùa sẽ buồn và cô độc mãi như thế. Tôi cứ nhìn xa xăm vào khoảng không vô tận, xa lắm, xa hơn cả cuốn sách giáo khoa môn toán trước mắt tôi. Bỗng dưng buồn…

Giờ chơi, ngồi thu mình trong tận cùng của góc lớp. Chợt nghe tiếng cười văng vẳng rất lạ mà rất quen. Không phải tiếng cười của Mai Anh, cũng không phải tiếng cười của Hải Triều, càng không giống tiếng Ngọc Hà khi đùa giỡn. Tôi ngước mắt nhìn lên.

Ôi chao ôi! Minh Châu đã về từ bao giờ và đang đứng đó… Thật bất ngờ như chưa bao giờ. Đột ngột quá! Vui quá!

Tường Oanh vui hơn hẳn, cười nhiều hơn. Buổi trưa trời nắng nhẹ rất đẹp. Có phải là do Châu? Hay bởi vì… Hay bởi vì…

Tôi nhớ lại chút kỉ niệm ít ỏi ngày Châu vẫn còn ở nơi đây. Hôm ấy, ngày đầu tiên bước chân vào lớp, tôi đứng trước lớp và hát bài “Đôi giày vải”, lúng túng quá tôi quên mất lời đoạn cuối. Thầy giáo cho tôi về chỗ.

Châu xung phong lên hát một bài chào mừng bạn mới. Lúc ấy, Xuân sắp Sang nên Châu hát tặng lớp bài “Đầu năm Long Phụng sum vầy”. Tôi cứ nhớ mãi khoảnh khắc ấy, cô bạn tròn tròn với nụ cười rất tươi, với giọng hát vút cao đã khiến tôi cảm thấy bình an hơn, không còn lo lắng và bơ vơ nữa.

Hôm nay, Châu trở về thăm lớp, Xuân cũng sắp Sang, Châu lại đứng trước lớp và hát bài “Đầu năm Long Phụng sum vầy” vẫn nụ cười ấy, vẫn đôi mắt ấy…

Ngày lễ của trường, trong các tiết mục văn nghệ tôi thường mong chờ nhất là tiết mục hát của Minh Châu và Phượng Uyên. Từ ngày Châu bỏ thành phố này đi xa, Uyên ít hát hơn hẳn và tôi cũng chẳng bao giờ còn đứng lên trước lớp để hát nữa…

Những ngày còn ở nơi đây, có đôi lần vào buổi chiều, tôi nhìn thấy Châu khóc. Châu cứ ôm chặt lấy Tường Oanh khóc nức lên như một cô bé, Oanh vỗ về an ủi rất lâu. Thu dọn khăn trải bàn, phấn và khăn lau bảng xong, tôi về. Tôi không biết lúc ấy Châu khóc vì chuyện gì, hình như là chuyện tình cảm gì đó, mà tốt nhất là tôi không nên biết.

Chiền tàn tắt nắng.
Nhiều ngày sau bầu trời rất lạ…

Ngày tháng cứ trôi đi êm đềm. Một hôm, Châu không đến lớp. Hai hôm rồi ba hôm. Trong lớp ai đó đã bắt đầu truyền tin: “Châu sắp đi Mỹ”. Một tuần không thấy Châu đến lớp. Châu đã đi không một lời từ biệt, không một lời hẹn gặp lại…

Sau mấy tuần vắng mặt, một hôm, Châu đến lớp; đến để nói lời tạm biệt… Châu đã khóc cùng với cây đàn Guitar, bạn bè chạy lại ôm Châu vào lòng rồi cùng khóc theo…

Hôm nay, Châu về thăm lại trường xưa lớp cũ, nghĩa bạn bè có lẽ chưa phai!

Xan San

Sài Gòn, ngày 9 tháng 1 năm 2013