Chiến binh Báo Đen – Black Panther (2018)

Vấn đề với các phim được ca ngợi quá nhiều, là một: mình sẽ chán nản và không muốn viết gì vì nó… hay thiệt, và người ta đã viết quá nhiều và quá đúng rồi! Còn hai: Thì mình sẽ chán nản vì thất vọng. Và phim này thuộc dạng thứ hai.

Công bằng mà nói, phim này không dở. Mặt khác nó xứng đáng được bom tấn nếu so với các phim của Marvel, nhất là những phim đầu tiên. Nhưng thực sự nó không phải phim xuất sắc, không xứng đáng với tất cả những lời khen ngợi mà nó nhận được, không đáng để 1 khán giả trước khi coi như mình bị dắt mũi kỳ cục vậy.

– Về vấn đề phân biệt chủng tộc:

Kết quả hình ảnh cho Black Panther

Đây là vấn đề mọi người khen nhiều nhất (gần như là duy nhất).

Thật sự mình thấy, 1 phim chỉ toàn da đen là 1 kiểu phim hơi… tự kỷ ám thị. Vì phim này ngoài chuyện chỉ toàn da đen làm chính, thì chả có gì gọi là chống phân biệt chủng tộc hay công bằng. Ngược lại nó còn cổ súy cho 1 lối suy nghĩ rất là phi công bằng rằng: Người da đen mới là người giỏi nhất thế giới. Sự khinh miệt rõ ràng của bà tướng quân về việc người da trắng xài súng “lạc hậu” rõ ràng là một tư tưởng phân biệt chủng tộc chứ bình đẳng chỗ nào? Ngoài ra, con Nakia tuy có tư tưởng đưa kiến thức và thịnh vượng của Wakanda đi giúp những người bị áp bức, nghèo đói và bệnh tật, nhưng thực ra cũng chỉ là giúp người da đen. Vậy người da màu khác thì không bị gì? Người da trắng thì mặc định tất cả đều giàu có xa hoa và thống trị sao? Vậy ở đây là công bằng hay là tư tưởng: Da đen là số một?

Việc một đất nước đứng đầu thế giới về công nghệ là hay với 1 phim siêu anh hùng, nhưng muốn lái nó sang “một minh chứng cho việc người da đen tài giỏi” kiểu phim chính trị hay tâm lý thì gượng ép và rất… kỳ. Vì nếu vậy, việc mơ tưởng tới 1 thế giới hoàn mỹ nơi người da đen thông minh nhất, nhưng nó lại hoàn toàn viễn tưởng có khác gì tự tát vào mặt mình rằng chỉ là ước mơ hão huyền?

Vả lại, da đen không phải 1 dân tộc. Châu Phi có rất nhiều sắc tộc và như Killmonger nói: 2 tỷ người. Người Wakanda là người nắm được công nghệ và thịnh vượng, sao 2 tỷ người kia nhận vơ là của mình được?

Tóm lại, bình đẳng là không phân biệt, rằng ai cũng xứng đáng không kể màu da, chứ không phải đẩy bất kỳ dân tộc nào lên cao nhất. Mỹ có rất nhiều phim không nói chuyện phân biệt nhưng rất công bằng. Ví dụ I am Legend, ngoài việc Will Smith da đen ra thì nguyên phim không 1 lời nào nói về việc da đen da trắng, và vì vậy phim vô tình đạt được 1 thông điệp: Dù da màu nào người ta vẫn xứng đáng làm được những điều kỳ diệu. Đó mới là bình đẳng, là giảm thiểu sự phân biệt xuống thấp nhất. Còn việc tôn vinh màu da của mình là thượng đẳng thì bình đẳng chỗ nào? Cũng như việc LGBT. Vấn đề là giới tính nào cũng đáng được tôn trọng, chứ đâu phải LGBT thì đặc biệt và đáng được quan tâm hơn dị tính?

– Nói chung về ý bình đẳng thì phim này coi như chẳng có gì đọng lại. Tất cả những cái còn lại về cách kể chuyện, nội dung, giải quyết vấn đề… đều hời hợt đơn giản. Diễn xuất và thoại tầm thường. Xem không để lại cảm giác gì rõ rệt. Không phải mặc cảm về con người lý tưởng nhưng bị giới hạn bản thân như Captain, không có đoạn xúc động khi lần cuối gặp cha mẹ là lần cãi nhau như Iron-man, không đặt vấn đề đáng suy ngẫm như Civil War, cũng chẳng hài hước như Guardian of the Galaxy. Phim trôi tuột như một thứ dễ dàng nhìn thấy. Nếu phim này là phim đầu tiên của Marvel và ra mắt năm 2008, mình không ngần ngại cho 10đ. Nhưng bây giờ là 2018 rồi, người ta đã xem hàng tá phim có nội dung như thế này rồi.

Nếu bạn nào còn nghi ngờ điều trên, hãy coi Dawn of the Planet of the Apes, 1 bộ phim mà Black Panther giống đến 90%, từ cảnh nổi loạn, giết chết, rớt xuống vực, cứu sống và trận chiến cuối cùng… nhưng hãy coi cách mà “những con khỉ” đó lấy được cảm xúc của người xem, và hãy nhìn lại cách mà anh báo làm. Một bộ phim tầm thường.

– Về dàn dựng, phải nói phim thất vọng. Mình đã hy vọng sức mạnh cỡ anh Báo, ít nhất trận chiến phải cỡ cỡ Iron-man đánh với Hulk. Nhưng thay vì 2 anh báo tung hết mình, đánh rầm rầm nảy lửa cỡ CaptainWinter Soldier thôi cũng được, đằng này đạo diễn muốn dễ hơn nữa bằng việc để anh tìm cách… mất năng lực cho dễ đánh. Má mất hứng coi phim siêu anh hùng. Trong khi phim người ta ráng làm cho sức mạnh đạt đỉnh đánh cho nó đã, khi Batman vs Superman bị chê vì cảnh đánh của hai người đơn điệu quá, còn đâu những cú đập nhà đổ đường nát như Man of Steel, thì hai anh báo trốn xuống hang đánh. Và sau trận đánh thậm chí cái đường tàu lửa tốc hành cũng không hề bị suy chuyển. Trời ơi trận đánh cho con nít coi sao.

– Điểm mình thất vọng lớn nhất là rất nhiều lời khen.. kỳ cục: Nhân vật phản diện hay nhất MCU, Phim về người da đen làm chủ đầu tiên, Phim mở màn SAH hay nhất MCU… Trời ơi, nếu không phải PR, những người viết câu đó liệu có coi hết tất cả các phim của Marvel và Hollywood không?

Vương Hữu Danh

Kết quả hình ảnh cho Black Panther