Review | Mắt Biếc (2019) – Nguyễn Xuân Ánh

Xin phép các bạn, đôi dòng cảm nhận của mình sau khi xem xong Mắt Biếc, lưu ý mình chưa đọc truyện, mọi người cứ bàn luận và nói nên quan điểm của mình, review có tâm nên hơi dài, mọi người chịu khó đọc nha.

Vừa xem xong Mắt Biếc và phải thốt lên “phim này mà không xem thì phí cả cuộc đời mất”, một bộ phim xuất sắc và cực kỳ xúc động, ai mà chưa xem thì nên đi xem ngay đi trước khi ngừng chiếu. Từ nhạc phim, màu và chất điện ảnh rất ăn nhập với câu truyện. Đâu đó sẽ nhận ra bản thân mình trong đó, có nhiều người khuyên là không nên xem với người thương, hoặc thậm chí là không nên xem, vì nó sẽ gợi lại nhiều ký ức nhưng bản thân mình lại thấy khác, bộ phim thực ra có hàm ý rất tích cực, dạy cho ta nhiều điều, dạy cho ta biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu và đồng cảm. Dạy cho ta biết trân trọng những tình cảm chân thành mà người khác dành cho mình.

Dưới đây là cảm nhận của mình về bộ phim, bạn nào không sợ spoil thì nên đọc trước khi xem, còn bạn nào sợ spoil thì nên xem rồi về đọc. Còn đây là cảm nhận và cảm xúc thực sự của mình về phim.

Hình ảnh có liên quanHà Lan không đáp lại tình cảm của Ngạn không phải vì cô ấy không nhận ra tình yêu chân thành từ Ngạn, cô ấy cũng có nỗi khổ riêng, bản thân vụng dại và có quá nhiều sai lầm trong quá khứ, cô ấy không thể tự tha thứ cho bản thân, và cảm thấy không xứng đáng với tình cảm của Ngạn. Sự bồng bột, ngây ngô, ngốc nghếch và tình yêu mù quáng của Ngạn hồi còn trẻ nhiều người nhìn vào sẽ thấy thật ngu ngốc nhưng nếu đã từng yêu thật lòng và đặt mình vào vị trí của Ngạn, chắc chắn sẽ thấy tình yêu ấy nó tuyệt vời như thế nào, thời gian dần trôi đi Ngạn dần trưởng thành và tình yêu mù quáng ấy cũng trưởng thành hơn, Ngạn vẫn dành tình cảm dào dạt ấy cho Hà Lan bằng tất cả tình thương dành cho Trà Long. Ngạn đã không còn bồng bột, ngạn đã trưởng thành đầy lòng vị tha, đức hi sinh như những gì ngay từ nhỏ thể hiện đó là luôn che chở bảo vệ phái yếu. Về phần Hồng, đã chờ đợi Ngạn từ hết đại học, Hồng đến dạy học ở làng Đo Đo cũng vì Ngạn. Đến khi 35 tuổi từ bỏ rất nhiều người đàn ông khác, nhưng Ngạn thì vẫn 1 lòng hướng về Hà Lan…

“Vì tình yêu những đứa trẻ con thì…
vu vơ nhanh qua
đâu nghĩ gieo tương tư đến dài như thế…”

Không được đáp lại, Hồng đã bừng tỉnh khỏi tình yêu đơn phương mù quáng và quyết tìm cho mình một bến đỗ mới, bộ phim được đẩy lên cao trào khi Trà Long quay trở về làng Đo Đo. Xinh đẹp, thánh thiện, có đôi mắt trong veo, tưởng chừng câu chuyện từ đây sẽ sang một trang mới sau những tình cảm dành cho Ngạn, những lá thư, sự ngây ngô trẻ con và cả những suy nghĩ trưởng thành mà Trà Long dành cho Ngạn. Trà Long lớn lên cùng Ngạn, Ngạn muốn bù đắp những mất mát của Trà Long, Trà Long cũng vì thế mà nảy sinh tình cảm với Ngạn, nhưng nhìn Trà Long, Ngạn chỉ thấy hình bóng của Hà Lan. Ở đồi sim, khi Ngạn biết mình đã nảy sinh tình cảm sai trái với Trà Long chỉ vì Trà Long giống với Hà Lan. Về phía Trà Long dành cho Ngạn tình cảm cô dành cho Ngạn một phần vì muốn bù đắp cho Ngạn bởi tình yêu không được đáp lại với mẹ của mình. Và Ngạn đủ trưởng thành để nhận ra điều đó, Ngạn quyết định ra đi…

Đáng thương nhất có lẽ là Trà Long, chỉ vì những sai lầm của người đi trước trong quá khứ, mà tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim thuần khiết đã không được đền đáp xứng đáng, đau khổ hơn khi người mình yêu thương cũng rời xa, Trà Long nằm khóc trong đau khổ bên những lá thư nhắn nhủ Ngạn để lại, giây phút thực sự xúc động và chính là cao trào của phim, cảm thấy thương Trà Long vô cùng. Đúng lúc này Hà Lan trở về, vốn lớn lên trong vòng tay Ngạn từ nhỏ, tình yêu của Trà Long cũng đầy đức hy sinh, cao cả như tình yêu của Ngạn với Hà Lan mà cô hằng ngưỡng mộ…

“Người ta nói, trên đời có hai điều không thể bỏ lỡ,
một là chuyến xe cuối cùng
hai là người yêu thương ta thật lòng!”

Trà Long hy sinh tình yêu của mình mong Ngạn được hạnh phúc bên mẹ mình, Trà Long muốn Ngạn có được hạnh phúc bên Hà Lan, lúc này Hà Lan mới nhận ra đâu là bến đỗ hạnh phúc, Hà Lan đã vượt qua được mặc cảm để đuổi theo Ngạn, đuổi theo người yêu cô thật lòng không chút vụ lợi, nhưng đã quá muộn, Hà Lan đã bỏ lỡ chuyến tàu cuối cùng…

Một kết thúc buồn và đau khổ cho cả người ra đi và người ở lại, Ngạn ra đi đau khổ bỏ lại hai người phụ nữ, một người yêu Ngạn và một người Ngạn yêu. Nhưng có lẽ đây là cái kết tốt nhất cho cả ba, nếu Hà Lan có thực sự đuổi kịp chuyến tàu cuối cùng ấy và Ngạn ở lại, Trà Long sẽ càng đau khổ hơn, mình tin rằng Ngạn vẫn sẽ ra đi…Nếu là Ngạn mình cũng sẽ làm như vậy dù tim đau biết mấy…

Bản thân đã học được rất nhiều điều, sự chân thành, lòng vị tha, đức hy sinh dù có nhận được trái ngọt muộn màng nhưng ít ra ta đã cố gắng hết sức vì một điều gì đó và không cảm thấy hối tiếc. Đâu đó thấy hình bóng của mình và những người đã đến với cuộc đời mình trong phim, trái tim đã thực sự thổn thức, xúc động, cảm ơn Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, đoàn làm phim và Phan Mạnh Quỳnh đã mang đến một bộ phim tuyệt vời như thế. (Ngoài ra còn một số điều mình nhận ra nhưng chúng không mang hàm nghĩa tích cực nên mình xin phép không nói ra, bạn nào tò mò thì inbox riêng nhé!

Nguyễn Xuân Ánh

Xan San

Senior Animator

Anh hiện là Senior Animator làm việc TỰ DO, từng tham gia nhiều dự án phim, game... Và có niềm đam mê rất lớn trong việc truyền thụ lại kiến thức tới mọi người. Vì vậy anh tạo ra XAN SAN ANIMATION với mục đích truyền lại toàn bộ kiến thức của anh cho các bạn yêu thích Diễn Hoạt và Làm Phim Hoạt Hình.
error: