Review | Mắt Biếc (2019) – Thương Bùi

BỘ PHIM ÁM ẢNH TÔI SUỐT MỘT ĐÊM DÀI 9/10

Tôi cũng như bao người háo hức Chờ đợi Mắt Biếc nhưng do thích phim nên cũng tìm hiểu kha khá về phim và nắm được bối cảnh cũng như kết thúc. Và chuẩn bị tâm lí trước khi coi. Xem ca 22h10-00h10 nên về đêm mà nỗi buồn nó cứ chồng chất nổi buồn. Nó ám ảnh tôi suốt giấc mơ đêm đó. Cái kết phim thật buồn. Tôi đã khóc 2 lần. Một lần Trà Long lấy bức thư có trong hộp tiền của bà ngoại. Một lần là lúc Ngạn lên chuyến xe cuối cùng. Chuyến xe mà Ngạn sẽ không gặp lại Hà Lan. Họ Thương nhau nhưng dòng đời xô đẩy khiến hai người chẳng thể. Nói một câu yêu thương với nhau trọn vẹn. Trong cuộc đời này ai ơi có 2 điều xin đừng từ bỏ 1 là chuyến xe cuối cùng 2 là người thương mình thật lòng.

Tôi thương Ngạn giữ mãi tình cảm trong mình đợi chờ Đôi Mắt Biếc ấy ngần 35 năm trời. Thương cho cái tình yêu cao quý mà Ngạn dành cho Hà Lan mãi mãi chỉ đến từ một phía.

Ngạn thiệt thòi từ đầu tới đuôi. Hy sinh tuổi trẻ của mình để săn sóc Hà Lan từ lúc sinh con đi xin từng bát gạo lúc nửa đêm trong trời mưa lạnh buốt. Tui Thương cho Ngạn vì Thương Trà Long con của người khác như con của mình. Chăm lo Trà Long đi học từng cử chỉ hành động. Anh yêu mến đứa trẻ ai mà không xót xa cho được.Thương cho tình cảm của Anh chẳng thể nào được đáp trả.

Ngạn vẫn luôn ở đấy chăm lo cho Hà Lan và con. Khuya đến trời mưa gió đùng đùng em bé thiếu sữa (Hà Lan hết sữa) Ngạn phải đi đập tất cả nhà hàng xóm xin lớn gạo lấy nước gạo cho bé. Sau đó Trà Long được đưa về Đo Đo. Ngạn tốt nghiệp về Đo Đo dạy học và vui chơi đưa bé Trà Long đi học trông họ như một cặp chẳng thể tách rời (Trà Long ở với Bà Ngoại). Lúc này thì Hà Lan đã là chủ tiệm may nhưng rất tất bận công việc. Trà Long lớn lên biết nhiều bí mật trong đó có cuốn sổ nhạc của Ngạn. Cô dần dần quý mến Ngạn. Trà Long lên Thành Phố học cấp 3 rồi về lại Đo Đo. Ngạn và Long lại đi dạo vào rừng sim cô hát luôn bài hát mà chỉ có Ngạn biết ca khúc sáng tác riêng cho Hà Lan. Lúc này thì Trà Long thể hiện trong phim là hiểu. Trà Long yêu Ngạn quý vị à. Đoạn Ngạn để lại tâm thư rời Đo Đo cô bé đau khổ vô cùng vì trong bức thư nói “Tình cảm duy nhất của Ngạn chie dành cho Hà Lan”. Rồi Ngạn tưởng Trà Long là Hà Lan. Hai người hôn nhau. Ngạn tưởng Trà Long là Hà Lan. Suỵt lần 2 chưa hôn được vì bạn biết không.

Suốt một đời này Ngạn chỉ có Hà Lan mà thôi. Rồi Hà Lan định bước thêm bước nữa nhưng dắt người yêu mới về nhà (tiệm may) thì gặp Ngạn và Trà Long. Ông kìa thấy Trà Long kêu Mẹ chạy mất dép luôn. Hà Lan khóc trên gác lửng Ngạn an ủi và thổ lộ tình cảm. Hà Lan không tha thứ cho lỗi lầm của mình. Cô quyết định sống như vậy cho đến ngày Ngạn phải lên chuyến tàu cuối cùng rời xa Đo Đo cùng bao nhiêu kỉ niệm mang theo tình yêu thiết ta đôi Mắt Biếc ấy ròng rã suốt 35 năm trời. Hà Lan chạy theo Ngạn theo chuyến tàu dần xa bến nhưng không kịp nữa rồi. Ngạn lên tàu ngồi khóc. Hà Lan chỉ biết đứng từ xa với đôi Mắt Biếc đầy những trăn trở khổ đau ấy nhìn Ngạn đi trong vô vọng. Tôi thấy thương Anh Ngạn của tui vô cùng. Tôi buồn lắm. Coi phim về là buồn hiu hắt luôn.

????”Có phải em đi là giấc mơ đi, ký ức riêng tôi, ở lại!????

Ngày Hà Lan rời đi, một nửa tâm hồn Ngạn cũng đi mất, để rồi gặp lại khi người ta yêu người khác thì một nửa hồn kia cũng chết theo. Ký ức về Hà Lan cùng Đo Đo sẽ mãi mãi in trong tâm trí Ngạn dù anh có đi đâu. Vâng, Cái Tình yêu trong sáng đầy hy sinh chẳng thể hồi âm ấy nghĩ mà buồn. Hết phim rồi mọi người ơi.

Vâng, Có những câu chuyện nghe hoài vẫn không khỏi xót thương … MẮT BIẾC giống như Titanic của Việt Nam vậy! Không phải vì thứ gì cụ thể cả, chỉ là khi đón nhận cũng đau lòng như vậy! Tôi nhớ mình khi lần đầu đọc cái kết của Mắt Biếc, tôi sao quên được, cái vướng trong trí óc cả sự thấu cảm buồn bã bên ngực trái của mình. Tôi chỉ thương Ngạn, tôi sợ tưởng tượng ra con mắt buồn tủi của Ngạn, con mắt xanh biếc không vương vấn bụi trần của Hà Lan. Có 1 hồi tôi cứ ước mãi, ước cho Ngạn và Hà Lan chẳng lớn lên, chẳng thể va vấp vào nhau mà tự tổn thương nhau đến thế.

Tôi buồn cho họ, buồn cho thầy Ngạn cả 1 đời không với đc 2 chữ hạnh phúc, buồn cho Hà Lan đáng trách mà còn đáng thương, buồn cho thanh xuân của 2 mảnh đời cùng trải khổ nhưng lại chẳng thể ghép vừa nhau. Mắt Biếc như những vòng bi cứ cuốn theo tua-bin mà chẳng thể vừa khít nhau. Ngạn yêu Hà Lan, Ngạn yêu Đo Đo nhưng Hà Lan và Đo Đo lại chẳng thể chung 1 khung trời. Nếu Ai đó cứ mải lo Hà Lan 1 đời khổ cực, tôi thấy Ngạn mới là 1 vết rách đau đáu đang rỉ máu trong từng câu văn câu nhạc. Ai đó cứ mải trách Hà Lan bạc tình, tôi thấy đôi Mắt Biếc ấy cũng yêu Dũng nhiều như chiếc Đàn đơn phương của Ngạn.

Chốt lại AI CŨNG TỐT CHỈ LÀ YÊU KHÔNG BUÔNG BỎ NÊN LẠI CHẲNG THỂ TỰ GIẢI THOÁT CHO CHÍNH MÌNH !

Thương Bùi TourGuide

Xan San

Senior Animator

Anh hiện là Senior Animator làm việc TỰ DO, từng tham gia nhiều dự án phim, game... Và có niềm đam mê rất lớn trong việc truyền thụ lại kiến thức tới mọi người. Vì vậy anh tạo ra XAN SAN ANIMATION với mục đích truyền lại toàn bộ kiến thức của anh cho các bạn yêu thích Diễn Hoạt và Làm Phim Hoạt Hình.
error: